满庭芳

宋代 张耒
裂楮裁筠,虚明潇洒,制成方丈屠苏。草团蒲坐,中置一山炉。拙似春林鸠宿,易于□、秋野享居。谁相对,时烦孟妇,石鼎煮寒蔬。 嗟吁。人生随分足,风云际会,漫付伸舒。且偷取闲时,向此踌躇。谩取黄金建厦,繁华梦、毕竟空虚。争如且、寒村厨火,汤饼一斋盂。
liè chǔ cái yún   míng xiāo   zhì chéng fāng zhang cǎo tuán zuò   zhōng zhì shān zhuō shì chūn lín jiū 宿     qiū xiǎng   shuí xiāng duì   shí fán mèng   shí dǐng zhǔ hán shū
jiē rén shēng suí fēn   fēng yún huì   màn shēn shū qiě tōu xián shí   xiàng chóu chú mán huáng jīn jiàn shà   fán huá mèng jìng kōng zhēng qiě hán cūn chú huǒ   tāng bǐng zhāi