满庭芳

宋代 刘处玄
体挂云衣,身如布素,应为莫厌清贫。道无形象,大悟里头真。 憎爱心无有德,俱赞美、归顺良因。洪禧至,闲看法教,松竹每为邻。 真亲。全性命,明今达古,混世忘尘。若依余常善,永免沉沦。 蓬岛仙乡咫尺,蜕形去、现出真神。碧霄外大罗天上,无缺宝光新。
guà yún   shēn   yīng wèi yàn qīng pín dào xíng xiàng   tou zhēn
zēng ài xīn yǒu   zàn měi guī shùn liáng yīn hóng zhì   xián kàn jiào   sōng zhú měi wèi lín
zhēn qīn quán xìng mìng   míng jīn   hùn shì wàng chén ruò cháng shàn   yǒng miǎn chén lún
péng dǎo xiān xiāng zhǐ chǐ   tuì xíng xiàn chū zhēn shén xiāo wài luó tiān shàng   quē bǎo guāng xīn