满庭芳

宋代 刘处玄
三十年间,几番宠辱,细思往事慵言。也曾牒发,曾受帝王宣。 今日山村且住,他时去、高卧云烟。洞天隐,松峰之畔,保命是修仙。 无愆。全道德,自然达理,炼汞烹铅。未功圆行足,闲对林泉。 真乐琴书为伴,忘尘世、趖了熬煎。逍遥好,蜕形真去,升入大罗天。
sān shí nián jiān   fān chǒng   wǎng shì yōng yán zēng dié   céng shòu wáng xuān
jīn shān cūn qiě zhù   shí gāo yún yān dòng tiān yǐn   sōng fēng zhī pàn   bǎo mìng shì xiū xiān
qiān quán dào   rán   liàn gǒng pēng qiān wèi gōng yuán xíng   xián duì lín quán
zhēn qín shū wèi bàn   wàng chén shì suō le áo jiān xiāo yáo hǎo   tuì xíng zhēn   shēng luó tiān