满庭芳

宋代 胡翼龙
秋彻檐花,吟苦砚海,日长多费茶烟,怀芳心苦,持此过年年。雨外飞红何许,应流到、采绿洲边。销凝处,别离情绪,正是海棠天。 吹花题叶事,如今梦里,记得依然。料归来、莺居春后,燕占人先。谁念文园倦客,琴空在、懒向人弹。愁何极,楚天老月,偏是到窗前。
qiū chè yán huā   yín yàn hǎi   cháng duō fèi chá yān   huái 怀 fāng xīn   chí guò nián nián wài fēi hóng   yīng liú dào cǎi 绿 zhōu biān xiāo níng chù   bié qíng   zhèng shì hǎi táng tiān
chuī huā shì   jīn mèng   de rán liào guī lái yīng chūn hòu   yàn zhàn rén xiān shuí niàn wén yuán juàn   qín kōng zài lǎn xiàng rén dàn chóu   chǔ tiān lǎo yuè   piān shì dào chuāng qián