满庭芳

宋代 晁端礼
浅约鸦黄,轻匀螺黛,故教取次梳妆。减轻琶面,新样小鸾凰。每为花娇玉嫩,容对客、斜倚银床。春来病,兰薰半歇,一管舞衣裳。 悲凉。人事改,三春秾艳,一夜繁霜。似人归洛浦,云散高唐。痛念你、平生分际,辜负我、临老风光。罗裙在,凭谁为我,求取返魂香。
qiǎn yuē huáng   qīng yún luó dài   jiào shū zhuāng jiǎn qīng miàn   xīn yàng xiǎo luán huáng měi wèi huā jiāo nèn   róng duì xié yín chuáng chūn lái bìng   lán xūn bàn xiē   guǎn shang
bēi liáng rén shì gǎi   sān chūn nóng yàn   fán shuāng shì rén guī luò   yún sàn gāo táng tòng niàn píng shēng fèn   lín lǎo fēng guāng luó qún zài   píng shuí wèi   qiú fǎn hún xiāng