满庭芳

宋代 张伯端
真铁牛儿,形容丑恶,性刚偏好争驰。人人皆有,那角解牵骑。种就黄芽满院,更须用、神水浇之。宫里,若无此兽,安得似婴儿。乾坤真动静,生成家活,总赖于伊。饥餐虎髓,渴饮水银池。夜半牵车进火,霞光迸、海底腾辉。牧童笑,华池宴罢,乘个月明归。
zhēn tiě niú ér   xíng róng chǒu è   xìng gāng piān hǎo zhēng chí rén rén jiē yǒu   jiǎo jiě qiān zhǒng jiù huáng mǎn yuàn   gèng yòng shén shuǐ jiāo zhī gōng   ruò shòu   ān de yīng ér qián kūn zhēn dòng jìng   shēng chéng jiā huó   zǒng lài cān suǐ   yǐn shuǐ yín chí bàn qiān chē jìn huǒ   xiá guāng bèng hǎi téng huī tóng xiào   huá chí yàn   chéng yuè míng guī