谩题

宋代 吴龙翰
放旷疏林下,清风吹鬓毛。 傍梅读周易,对酒歌离骚。 诗思秋云淡,古怀明月高。 五湖天地别,烟水绿平蒿。
fàng kuàng shū lín xià   qīng fēng chuī bìn máo  
bàng méi zhōu   duì jiǔ sāo  
shī qiū yún dàn   huái 怀 míng yuè gāo  
tiān bié   yān shuǐ 绿 píng hāo