满路花·霜林飘赤叶
霜林飘赤叶,遍地涌黄金。宾鸿离塞北,足声音。渊明归去,忘尘世,伪难侵。顿然觉,应物无心。道妙自然深。壶中仙景,遇外休寻。四时花放,论古更明今。要到乘风去,三岛十洲,蓬莱虽有高岑。
shuāng
霜
lín
林
piāo
飘
chì
赤
yè
叶
,
biàn
遍
dì
地
yǒng
涌
huáng
黄
jīn
金
bīn
。
hóng
宾
lí
鸿
sài
离
běi
塞
zú
北
,
shēng
足
yīn
声
yuān
音
míng
。
guī
渊
qù
明
wàng
归
chén
去
,
shì
忘
wěi
尘
nán
世
,
qīn
伪
dùn
难
rán
侵
jué
。
yìng
顿
wù
然
wú
觉
,
xīn
应
dào
物
miào
无
zì
心
rán
。
shēn
道
hú
妙
zhōng
自
xiān
然
jǐng
深
yù
。
wài
壶
xiū
中
xún
仙
sì
景
,
shí
遇
huā
外
fàng
休
lùn
寻
gǔ
。
gèng
四
míng
时
jīn
花
yào
放
,
dào
论
chéng
古
fēng
更
qù
明
sān
今
dǎo
。
shí
要
zhōu
到
péng
乘
lái
风
suī
去
,
yǒu
三
gāo
岛
cén
十
洲
,
蓬
莱
虽
有
高
岑
。