满路花(和秋风吹渭水)

宋代 黄裳
乾坤生古意,草木起秋声。移人名利境,梦中惊。便寻灵宝,凤髓与龟精。密报黄芽就,紫府门开,道情有个莺莺。问归含楚山青。卧影水天明。松庵谁笑话,见还婴。鹤归日落,聚散两忘情。好笑人痴处,白头青冢,世间犹说醒醒。
qián kūn shēng   cǎo qiū shēng rén míng jìng   mèng zhōng jīng biàn 便 xún líng bǎo   fèng suǐ guī jīng bào huáng jiù   mén kāi   dào qíng yǒu yīng yīng wèn guī hán chǔ shān qīng yǐng shuǐ tiān míng sōng ān shuí xiào hua   jiàn hái yīng guī luò   sàn liǎng wàng qíng hǎo xiào rén chī chù   bái tóu qīng zhǒng   shì jiān yóu shuō xǐng xǐng