满路花

宋代 欧阳修
铜荷融烛泪,金兽啮扉环。兰堂春夜疑,惜更残。落花风雨,向晓作轻寒。金龟朝早,香衾余暖,殢娇由自慵眠。 小鬟无事须来唤,呵破点唇檀。回身还、却背屏山。春禽飞下,帘外日三竿。起来云鬓乱,不妆红粉,下阶且上秋千。
tóng róng zhú lèi   jīn shòu niè fēi huán lán táng chūn   gèng cán luò huā fēng   xiàng xiǎo zuò qīng hán jīn guī cháo zǎo   xiāng qīn nuǎn   jiāo yóu yōng mián
xiǎo huán shì lái huàn   diǎn chún tán huí shēn hái què bèi píng shān chūn qín fēi xià   lián wài sān gān 竿 lai yún bìn luàn   zhuāng hóng fěn   xià jiē qiě shàng qiū qiān