满江红·昨日梢头

宋代 刘克庄
昨日梢头,点点似、玉尘珠砾。一夜里、天公染就,金丹颜色。体质翻嫌西子白,浓妆却笑东邻赤。尽重重、帘幕不能遮,香消息。寒日短,霜飞急。未摇落,须怜惜。且乱簪破帽,旋呼鸣瑟。便好移来云月地,莫教归去栴檀国。怕彩鸾、隐见霎时间,寻无迹。
zuó shāo tóu   diǎn diǎn shì chén zhū li tiān gōng rǎn jiù   jīn dān yán zhì fān xián 西 bái   nóng zhuāng què xiào dōng lín chì jǐn chóng chóng lián néng zhē   xiāng xiāo xi hán duǎn   shuāng fēi wèi yáo luò   lián qiě luàn zān mào   xuán míng biàn 便 hǎo lái yún yuè   jiào guī zhān tán guó cǎi luán yǐn jiàn shà shí jiān   xún