满江红·醉倚江楼

宋代 戴山隐
醉倚江楼,长空外、行云遥驻。甚凄凉孤吹,含商引羽。薄夜冷侵沙浦雁,老龙吟彻寒潭雨。蓦凉飚、一阵卷潮来,惊飞去。重欲听,知何处。谁为我,胡床据。谩寻寻觅觅,凝情如许。旧日山阳空有恨,杏花明月今谁赋。恐凭阑、人有爱梅心,空愁伫。
zuì jiāng lóu   cháng kōng wài xíng yún yáo zhù shén liáng chuī   hán shāng yǐn báo lěng qīn shā yàn   lǎo lóng yín chè hán tán liáng biāo zhèn juǎn cháo lái   jīng fēi zhòng tīng   zhī chǔ shuí wèi   chuáng mán xún xún   níng qíng jiù shān yáng kōng yǒu hèn   xìng huā míng yuè jīn shuí kǒng píng lán rén yǒu ài méi xīn   kōng chóu zhù