满江红 自豫章阻风吴城山作

宋代 张元干
春水迷天,桃花浪、几番风恶。云乍起、远山遮尽,晚风还作。绿卷芳洲生杜若。数帆带雨烟中落。傍向来、沙觜共停桡,伤飘泊。寒犹在,衾偏薄。肠欲断,愁难著。倚篷窗无寐,引杯孤酌。寒食清明都过却。最怜轻负年时约。想小楼、终日望归舟,人如削。
chūn shuǐ tiān   táo huā làng fān fēng è yún zhà yuǎn shān zhē jǐn   wǎn fēng hái zuò 绿 juǎn fāng zhōu shēng ruò shù fān dài yān zhōng luò bàng xiàng lái shā gòng tíng ráo   shāng piāo hán yóu zài   qīn piān báo cháng duàn   chóu nán zhù péng chuāng mèi   yǐn bēi zhuó hán shí qīng míng dōu guò què zuì lián qīng nián shí yuē xiǎng xiǎo lóu zhōng wàng guī zhōu   rén xuē