满江红 自述呈知己时有小言

元代 刘敏中
鸟飞兔走,叹劳生、浮世匆匆如此。眼底风尘今古梦,到了谁非谁是。击短扶长,曲邀横结,为问都能几。悠悠长啸,谩嗟真个男子。数载黄卷青灯,种兰植蕙,颇遂平生喜。冷笑纷纷儿女语,都付春风马耳。美景良辰,亲朋密友,有酒何妨醉。高歌一曲,二三知己知彼。
niǎo fēi zǒu   tàn láo shēng shì cōng cōng yǎn fēng chén jīn mèng dào le   shuí fēi shuí shì duǎn zhǎng yāo héng   jié wèi wèn dōu   néng yōu yōu cháng xiào màn jiē zhēn   nán shù zài huáng juǎn qīng dēng zhǒng lán zhí huì   suì píng shēng   lěng xiào fēn fēn ér dōu chūn fēng ěr   měi jǐng liáng chén qīn péng yǒu yǒu jiǔ   fáng zuì gāo   èr sān zhī zhī