满江红(自鹿田山桥袓)

宋代 韩元吉
寂寞山城,春已半、好花都折。无奈向、阴晴不定,冷烟寒食。莫问花残风又雨,且须烂醉酬春色。叹使君、华发又重来,人应识。 丹井畔,山桥侧。空翠里,烟如织。便直教马上,醉巾沾湿。丞相车茵端未惜,孟公好客聊无客。算明年、溪路海棠开,还相忆。
shān chéng   chūn bàn hǎo huā zhé nài xiàng yīn qíng dìng   lěng yān hán shí wèn huā cán fēng yòu   qiě làn zuì chóu chūn tàn shǐ 使 jūn huá yòu chóng lái   rén yīng shí
dān jǐng pàn   shān qiáo kōng cuì   yān zhī biàn 便 zhí jiào shàng   zuì jīn zhān shī 湿 chéng xiàng chē yīn duān wèi   mèng gōng hào liáo suàn míng nián hǎi táng kāi   hái xiāng