满江红(自赋)

宋代 汪莘
万古灰飞,算何用、黄金满屋。吾老矣,几番重九,几杯_醁。此日登临多恨别,明年强健何由卜。且唤教、儿女逐人来,寻黄菊。 苹已白,枫犹绿。鲈已晚,橙初熟。叹人间何事,稍如吾欲。五柳爱寻王母使,三闾好作湘妃曲。向飘风、冻雨返柴扉,骑黄犊。
wàn huī fēi   suàn yòng huáng jīn mǎn lǎo   fān chóng jiǔ   bēi   _ dēng lín duō hèn bié   míng nián qiáng jiàn yóu bo qiě huàn jiào ér zhú rén lái   xún huáng
píng bái   fēng yóu 绿 wǎn   chéng chū shú tàn rén jiān shì   shāo liǔ ài xún wáng shǐ 使   sān hǎo zuò xiāng fēi xiàng piāo fēng dòng fǎn chái fēi   huáng