满江红·著破青鞋

宋代 刘克庄
著破青鞋,浑不忆、踏他龙尾。更冷笑、痴人擘划,二三百岁。殇子彭篯谁寿夭,灵均渔父争醒醉。向江天、极目羡禽鱼,悠然矣。杯中物,姑停止。床头易,聊抛废。慨事常八九,不如人意。白雪调高尤协律,落霞语好终伤绮。待烦公、老手一摩挲,文公记。
zhù qīng xié   hún lóng wěi gèng lěng xiào chī rén huà   èr sān bǎi suì shāng péng jiān shuí shòu 寿 yāo   líng jūn zhēng xǐng zuì xiàng jiāng tiān xiàn qín   yōu rán bēi zhōng   tíng zhǐ chuáng tóu   liáo pāo fèi kǎi shì cháng jiǔ   rén bái xuě diào gāo yóu xié   luò xiá hǎo zhōng shāng dài fán gōng lǎo shǒu   wén gōng