满江红·斫却凡柯

宋代 吴潜
斫却凡柯,放岩桂、出些头地。从此去,引风披露,畅条昌蕊。待得清香千万斛,且饶老子为知己。趁今宵、新月驾空来,浮觞里。刘安笑,淹留耳。吴猛约,何时是。想故山深处,翠垂金缀。须信人生归去好,他乡未必江山美。问钗头、十二意如何,非吾事。
zhuó què fán   fàng yán guì chū xiē tóu cóng   yǐn fēng   chàng tiáo chāng ruǐ dài de qīng xiāng qiān wàn   qiě ráo lǎo zi wèi zhī chèn jīn xiāo xīn yuè jià kōng lái   shāng liú ān xiào   yān liú ěr měng yuē   shí shì xiǎng shān shēn chù   cuì chuí jīn zhuì xìn rén shēng guī hǎo   xiāng wèi jiāng shān měi wèn chāi tóu shí èr   fēi shì