满江红(中秋邀茶漕二使者,不见月)

宋代 京镗
喜见中秋,急载酒、登楼邀月。谁料得、狂风作崇,浮云为孽。孤负阑干凝望眼,不教宝鉴悬银阙。但筵前、依旧舞腰斜,歌喉咽。 阴与霁,圆并缺。难指准,休分别。况赏心乐事,从来磨折。常把一尊陪笑语,也胜虚度佳时节。怪坡仙、底事太愁生,惊华发。
jiàn zhōng qiū   zài jiǔ dēng lóu yāo yuè shuí liào de kuáng fēng zuò chóng   yún wéi niè lán gān níng wàng yǎn   jiào bǎo jiàn xuán yín quē dàn yán qián jiù yāo xié   hóu yān
yīn   yuán bìng quē nán zhǐ zhǔn   xiū fēn bié kuàng shǎng xīn shì   cóng lái zhé cháng zūn péi xiào   shèng jiā shí jié guài xiān shì tài chóu shēng   jīng huá