满江红 中秋旅泊

清代 顾贞立
为问嫦娥,何事便、一生担搁。也曾来、百子池边,长生殿角。 伴我绮窗朱户影,辜他碧海青天约。倩回风、迢递寄愁心,随飘泊。 五色管,今闲却。千石酒,谁斟酌。想天涯羁旅,鬓丝零落。 别梦匆匆偏易醒,远书草草浑难托。判长眠、憔悴过三秋,人如削。
wèi wèn cháng é   shì biàn 便 shēng dān zēng lái bǎi chí biān   cháng shēng diàn 殿 jiǎo
bàn chuāng zhū yǐng   hǎi qīng tiān yuē qiàn huí fēng tiáo chóu xīn   suí piāo
guǎn   jīn xián què qiān dàn jiǔ   shuí zhēn zhuó xiǎng tiān   bìn líng luò
bié mèng cōng cōng piān xǐng   yuǎn shū cǎo cǎo hún nán tuō pàn cháng mián qiáo cuì guò sān qiū   rén xuē