满江红 至元丙戌,敏中兴广平安思承同为御

元代 刘敏中
,而志意又同,以是交甚款。又畸思承得拜其兄今宣慰公于其家,公即欢然相接,倾倒如书。公时在京领漕运,明年为刑曹尚书。会夏暑,以恩例决诸司囚。敏中以御史公以秋官实同其事。旦夕相从者弥月,凡公之毅敏公恕,尽于斯得之,而情好益密矣。又再岁,思承为四川副按察之成都,敏中为御史都司,岁余,谢病归济南。已而闻公由刑曹宣慰云朔,又闻思承还京为冬官侍郎。今年癸巳夏六月,公复以宣慰来山东,常治益都,过济南,顾敏中于陋巷,且致思承之问。凡与思承别盖五年,而公则四年矣,陈契阔,甚相乐也。明旦,公已行矣,乃知公近有充闾之庆,则又喜焉,而独恨不得为一贺也。十月,公以行部复过济南,见公于皇华驿,退以鄙怀作乐府一篇献于公,以发一笑,其亦古人所谓情动于中,而形于言十载京华,也曾是、飘零狂客。还有幸、公家兄弟,相逢相识。记得宣恩疏决日,柏台骢马秋官笔。甚人生聚散等闲间,都难测。摩抚手,天西北。放浪迹,江湖国。忽高轩飞下,今夕何夕。头上貂蝉看欲见,掌中珠颗今先得。暂放教、诗酒豁平生,公休惜。
  ér zhì yòu tóng   shì jiāo shén kuǎn yòu chéng bài xiōng jīn xuān wèi gōng jiā gōng   huān rán xiāng jiē qīng   dǎo shū gōng shí zài jīng lǐng cáo yùn míng nián   wèi xíng cáo shàng shū huì xià shǔ ēn   jué zhū qiú mǐn zhōng shǐ gōng qiū guān shí tóng shì dàn xiāng cóng zhě yuè fán gōng zhī mǐn   gōng shù jǐn zhī   ér qíng hǎo   yòu zài suì chéng wèi chuān   àn chá zhī chéng mǐn zhōng wèi shǐ   suì xiè bìng guī   nán   ér wén gōng yóu xíng cáo xuān wèi yún shuò yòu wén chéng hái jīng wèi   dōng guān shì láng jīn nián guǐ xià liù yuè gōng xuān wèi lái shān dōng   cháng zhì dōu guò nán   mǐn zhōng lòu   xiàng qiě zhì   chéng zhī wèn fán   chéng bié gài nián ér gōng nián chén kuò   shén xiāng míng dàn   gōng xíng   nǎi zhī gōng jìn yǒu chōng   zhī qìng   yòu yān ér hèn wèi   shí   yuè gōng xíng guò nán jiàn gōng   huáng huá tuì huái zuò   yuè piān xiàn 驿   gōng 退 怀 xiào rén suǒ wèi qíng   dòng zhōng ér   xíng yán shí zài jīng huá zēng shì   piāo líng kuáng hái yǒu xìng gōng   jiā xiōng xiāng féng xiāng shí de xuān ēn shū jué bǎi tái cōng   qiū guān shén rén shēng sàn děng xián jiān   dōu nán shǒu tiān běi fàng làng jiāng guó   gāo xuān fēi xià jīn   tóu 西 shàng diāo chán kàn   jiàn zhǎng zhōng zhū jīn xiān zàn   fàng jiào shī jiǔ huō píng shēng gōng xiū