满江红·镇日山行

宋代 李曾伯
镇日山行,人倦也、马还无力。游历处,总堪图画,足供吟笔。涧水绿中声漱玉,岭云白外光浮碧。信野花、啼鸟一般春,今方识。真可羡,林泉客。真可叹,尘埃役。想希夷冷笑,我曹踪迹。七十二峰神物境,几千万壑仙人室。待身名、办了却归来,相寻觅。
zhèn shān xíng   rén juàn hái yóu chù   zǒng kān huà   gōng yín jiàn shuǐ 绿 zhōng shēng shù   lǐng yún bái wài guāng xìn huā niǎo bān chūn   jīn fāng shí zhēn xiàn   lín quán zhēn tàn   chén āi xiǎng lěng xiào   cáo zōng shí èr fēng shén jìng   qiān wàn xiān rén shì dài shēn míng bàn liǎo què guī lái   xiāng xún