满江红·正好花时

宋代 刘将孙
正好花时,忽办得、匆匆来去。道一往无情,却又别颦愁妩。四海云鬟高样髻,长思红袖□分路。怪近来、不怨客毡寒,婵娟误。 
 黄花约,终难据。曾未肯,清园住。只昼思夜梦,浅斟低诉。莲子擘开谁在薏,徐娘一笑来何暮。又争知、寂寞白头吟,寒机素。碧山建人,仕建安,词中云鬟红袖,皆建近景,莲薏徐何,皆建故有名妓,戏存其姓名,知者可一笑也。
 
zhèng hǎo huā shí   bàn cōng cōng lái dào wǎng qíng   què yòu bié pín chóu hǎi yún huán gāo yàng   cháng hóng xiù   fēn guài jìn lái yuàn zhān hán   chán juān
  &   #   1   3   ; &# 13; huáng   huā yuē zhōng nán   céng wèi kěn qīng yuán zhù zhǐ   zhòu mèng qiǎn zhēn lián   kāi shuí zài niáng xiào lái yòu zhēng zhī   bái tóu yín hán     shān jiàn rén shì   jiàn ān   zhōng yún huán hóng   xiù jiē jiàn jìn jǐng   lián   jiē jiàn yǒu míng   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;