满江红(招云岩、朔斋于雷园,二公用前雪韵赋梅)

宋代 李曾伯
万紫千红,都不似、玉奴一白。三数萼、有冰霜操,无脂粉色。长共竹君松友伴,岂容蝶使蜂媒入。似惠和、伊任与夷清,兼三德。 能洁己,能娱客。成子后,调羹役。更岁寒风味,时然后出。春浅吹回羌管寸,夜阑吟费花笺尺。炯使星、两两月黄昏,真诗伯。
wàn qiān hóng   dōu shì bái sān shù è yǒu bīng shuāng cāo   zhī fěn zhǎng gòng zhú jūn sōng yǒu bàn   róng dié shǐ 使 fēng méi shì huì rèn qīng   jiān sān
néng jié   néng chéng zi hòu   tiáo gēng gèng suì hán fēng wèi   shí rán hòu chū chūn qiǎn chuī huí qiāng guǎn cùn   lán yín fèi huā jiān chǐ jiǒng shǐ 使 xīng liǎng liǎng yuè huáng hūn   zhēn shī