满江红 赠既庭弟

明代 宋琬
玉磬山房,西窗下、论文剪烛。儿女辈、挽衣问讯,酒浆相续。 往事堪惊如噩梦,新愁欲话难更仆。怅登山临水送将归,吾家玉。 春草句,劳心曲。隋苑外,逢南菊。叹雪中鸿爪,去来何速。 才子从来悲失路,斯人岂合栖空谷。约明春、邓尉看梅花,支公屋。
qìng shān fáng   西 chuāng xià lùn wén jiǎn zhú ér bèi wǎn wèn xùn   jiǔ jiāng xiāng
wǎng shì kān jīng è mèng   xīn chóu huà nán gēng chàng dēng shān lín shuǐ sòng jiāng guī   jiā
chūn cǎo   láo xīn suí yuàn wài   féng nán tàn xuě zhōng hóng 鸿 zhǎo   lái
cái cóng lái bēi shī   rén kōng yuē míng chūn dèng wèi kàn méi huā   zhī gōng