满江红(再用前韵)

宋代 辛弃疾
照影溪梅,怅绝代、幽人独立。更小驻、雍容千骑,羽觞飞急。琴里新声风响佩,笔端醉墨鸦栖壁。是使君、文度旧知名,方相识。 清可漱,泉长滴。高欲卧,云还湿。快晚风吹赠,满怀空碧。宝马嘶归红旆动,团龙试碾铜瓶泣。怕他年、重到路应迷,桃源客。
zhào yǐng méi   chàng jué dài yōu rén gèng xiǎo zhù yōng róng qiān   shāng fēi qín xīn shēng fēng xiǎng pèi   duān zuì shì shǐ 使 jūn wén jiù zhī míng   fāng xiāng shí
qīng shù   quán zhǎng gāo   yún hái shī 湿 kuài wǎn fēng chuī zèng   mǎn huái 怀 kōng bǎo guī hóng pèi dòng   tuán lóng shì niǎn tóng píng nián zhòng dào yīng   táo yuán