满江红·再题精忠柏,调寄满江红,步武穆韵

宋代 王照
世宙无常,总万汇、终归衰歇。贯今古、精神郁勃,惟兹义烈。 雠陷亚夫牵甲楯,中伤斛律歌明月。抱不平、江水咽胥涛,同凄切。 莫须有,冤谁雪。涅背字,几埋灭。计偏安,一任方舆残缺。 大厦知难支一木,痛心忍溅忠臣血。轮囷姿、耻伴幕乌巢,卑廷阙。
shì zhòu cháng   zǒng wàn huì zhōng guī shuāi xiē guàn jīn jīng shén   wéi liè
chóu xiàn qiān jiǎ dùn   zhòng shāng míng yuè bào píng jiāng shuǐ yàn tāo   tóng qiè
yǒu   yuān shuí xuě niè bèi   mái miè piān ān   rèn fāng cán quē
shà zhī nán zhī   tòng xīn rěn jiàn zhōng chén xuè lún qūn 姿 chǐ bàn cháo   bēi tíng quē