满江红(再和)

宋代 李曾伯
既作闲人,便应付、此身沟壑。不应更,将愁半点,寸心中著。责子渊明徒自苦,忧君范老何时乐。纵一嘲、一咏欲奚为,何如莫。 不自鄙,葵蔬恶。还肯荐,茅柴薄。任侯门海陆,杂陈珍错。有暇盍联车骑过,相忘勿遣诗情觉。怕家僮、无处买莼鲈,烹琴鹤。
zuò xián rén   biàn 便 yìng shēn gōu yīng gèng   jiāng chóu bàn diǎn   cùn xīn zhōng zhù zi yuān míng   yōu jūn fàn lǎo shí zòng cháo yǒng wèi  
  kuí shū è hái kěn jiàn   máo chái báo rèn hóu mén hǎi   chén zhēn cuò yǒu xiá lián chē guò   xiāng wàng qiǎn shī qíng jué jiā tóng chǔ mǎi chún   pēng qín