满江红·宇宙中间

宋代 魏了翁
宇宙中间,还独笑、谁疏谁密。正从容行处,山停川溢。锺鼎勒铭模物象,山林赐路开行荜。要不如、胸次祗熙熙,无今昔。便百中,穿牙戟。怕六凿,生虚室。为幽香小伫,旋供吟笔。人事未须劳预虑,天公浑不消余力。看雨馀、云卷约帘旌,明红日。
zhòu zhōng jiān   hái xiào shuí shū shuí zhèng cóng róng xíng chǔ   shān tíng chuān zhōng dǐng míng xiàng   shān lín kāi xíng yào xiōng zhī   jīn biàn 便 bǎi zhòng   chuān 穿 liù záo   shēng shì wèi yōu xiāng xiǎo zhù   xuán gōng yín rén shì wèi láo   tiān gōng hún xiāo kàn yún juǎn yuē lián jīng   míng hóng