满江红(渔舟)

宋代 王质
莽莽云平,都不辨、近山远水。尽徘徊、尚留波面,未归湾尾。浪猛深深鸥抱稳,波寒缩缩鱼沈底。恐狂风、颠雨岸多摧,舟难舣。 船篷重,拖不起。蓑衣湿,森如洗。想杖头未足,杯中无计。渔网吹翻无把捉,钓竿冻断成抛弃。到高歌、风静月明时,谁如你。
mǎng mǎng yún píng   dōu biàn jìn shān yuǎn shuǐ jǐn pái huái shàng liú miàn   wèi guī wān wěi làng měng shēn shēn ōu bào wěn   hán suō suō shěn kǒng kuáng fēng diān àn duō cuī   zhōu nán
chuán péng zhòng   tuō suō shī 湿   sēn xiǎng zhàng tóu wèi   bēi zhōng wǎng chuī fān zhuō   diào gān 竿 dòng duàn chéng pāo dào gāo fēng jìng yuè míng shí   shuí