满江红(雨中有怀)

宋代 萧允之
冷逼疏帘,浑不似、今春寂寞。风雨横,赏心欢事,总如云薄。柳眼花须空点缀,莺情蝶思应萧索。但绕庭、流水碧潺潺,车音邈。 怀往事,孤素约。酒未饮,愁先觉。甚中年滋味,共谁商略。芳草易添闲客恨,垂杨难系行人脚。谩几回、吟遍夕阳红,阑干角。
lěng shū lián   hún jīn chūn fēng héng   shǎng xīn huān shì   zǒng yún báo liǔ yǎn huā kōng diǎn zhuì   yīng qíng dié yīng xiāo suǒ dàn rào tíng liú shuǐ chán chán   chē yīn miǎo
huái 怀 wǎng shì   yuē jiǔ wèi yǐn   chóu xiān jué shén zhōng nián wèi   gòng shuí shāng lüè fāng cǎo tiān xián hèn   chuí yáng nán xíng rén jiǎo mán huí yín biàn yáng hóng   lán gān jiǎo