满江红·玉质金相

宋代 魏了翁
玉质金相,长自守、间庭暗室。对黄昏月冷,朦胧雾浥。知我者希常我贵,於人不即而人即。彼云云、谩自怨灵均,伤兰植。鶗鴂乱,春芳寂。络纬叫,池英摘。惟国香耐久,素秋同德。既向静中观性分,偏於发处知生色。待到头、声臭两无时,真闻识。
zhì jīn xiàng   zhǎng shǒu jiān tíng àn shì duì huáng hūn yuè lěng   méng lóng zhī zhě cháng guì   rén ér rén yún yún mán yuàn líng jūn   shāng lán zhí jué luàn   chūn fāng luò wěi jiào   chí yīng zhāi wéi guó xiāng nài jiǔ   qiū tóng xiàng jìng zhōng guān xìng fēn   piān chù zhī shēng dài dào tóu shēng chòu liǎng shí   zhēn wén shí