满江红·云气楼台

宋代 吴文英
云气楼台,分一派、沧浪翠蓬。开小景、玉盆寒浸,巧石盘松。风送流花时过岸,浪摇晴练欲飞空。算鲛宫、祗隔一红尘,无路通。 神女驾,凌晓风。明月佩,响丁东。对两蛾犹锁,怨绿烟中。秋色未教飞尽雁,夕阳长是坠疏钟。又一声、欸乃过前岩,移钓篷。
yún lóu tái   fēn pài cāng làng cuì péng kāi xiǎo jǐng pén hán jìn   qiǎo shí pán sōng fēng sòng liú huā shí guò àn   làng yáo qíng liàn fēi kōng suàn jiāo gōng zhī hóng chén   tōng
shén jià   líng xiǎo fēng míng yuè pèi   xiǎng dīng dōng duì liǎng é yóu suǒ   yuàn 绿 yān zhōng qiū wèi jiào fēi jǐn yàn   yáng cháng shì zhuì shū zhōng yòu shēng ǎi nǎi guò qián yán   diào péng