满江红·雨过春深

宋代 洪适
雨过春深,溪水涨、绿波溶溢。年年是、杨花吹絮,草茵凝碧。驹隙光阴身易老,槐安梦幻醒难觅。算六分、春色五分休,才留一。 雁鹜静,文书毕。尘处趣,壶中日。喜兰亭修禊,郊垌堪出。合璧连珠同啸咏,怒猊渴骥尤清逸。酒酣时、梁上暗尘飞,无痕迹。
guò chūn shēn   shuǐ zhǎng 绿 róng nián nián shì yáng huā chuī   cǎo yīn níng guāng yīn shēn lǎo   huái ān mèng huàn xǐng nán suàn liù fēn chūn fēn xiū   cái liú
yàn jìng   wén shū chén chù   zhōng lán tíng xiū   jiāo dòng kān chū lián zhū tóng xiào yǒng   yóu qīng jiǔ hān shí liáng shàng àn chén fēi   hén