满江红·月上南箕

宋代 魏了翁
月上南箕,还认得、去年星历。知谁把、一天星象,荡摩朝昔。若使平生浑自弃,如今老大何嗟及。更年来、偏得钝工夫,蹉跎力。溪瘴碍,蛮烟隔。穹壤断,江山窄。纵燕巾滥宝,楚山囚玉。小小穷通都未问,忍闻同气相煎急。诵虞郎、百字短长诗,忧何极。
yuè shàng nán   hái rèn de nián xīng zhī shuí tiān xīng xiàng   dàng cháo ruò shǐ 使 píng shēng hún   jīn lǎo jiē gèng nián lái piān de dùn gōng   cuō tuó zhàng ài   mán yān qióng rǎng duàn   jiāng shān zhǎi zòng yàn jīn làn bǎo   chǔ shān qiú xiǎo xiǎo qióng tōng wèi wèn   rěn wén tóng xiāng jiān sòng láng bǎi duǎn cháng shī   yōu