满江红 有感

明代 宋琬
白眼看人,谁作俑、嗣宗为虐。从此后、争相模仿,传来衣钵。 许史府中饶结驷,翟公门外堪罗雀。把乘车、戴笠旧时盟,成高阁。 交道丧,多轻薄。思管鲍,何由作。笑云翻雨覆,一邱之貉。 对面九疑谁得料,填胸五岳安能凿。愿休将、腐鼠嚇鹓雏,翔寥廓。
bái yǎn kàn rén   shuí zuò yǒng zōng wèi nüè cóng hòu zhēng xiāng fǎng 仿   chuán lái
shǐ zhōng ráo jié   gōng mén wài kān luó què chéng chē dài jiù shí méng   chéng gāo
jiāo dào sàng   duō qīng guǎn bào   yóu zuò xiào yún fān   qiū zhī
duì miàn jiǔ shuí liào   tián xiōng yuè ān néng záo yuàn xiū jiāng shǔ xià yuān chú   xiáng liáo kuò