满江红 咏青阳署中老桑

清代 曹贞吉
轮囷离奇,常自是、参天溜雨。仿佛是、龙盘蛟锁,兽蹲鲸怒。 衣被神功归草木,丝轮大业生机杼。笑倡条冶叶亦何为,纷如许。 沟中断,青黄取。冥灵寿,蹉跎补。幸斧斤不到,先生宥楮。 定有烟霞与左右,何年庙社烦钟鼓。数春秋又过八千馀,乔松侣。
lún qūn   cháng shì cān tiān liū fǎng 仿 shì lóng pán jiāo suǒ   shòu dūn jīng
shén gōng guī cǎo   lún shēng zhù xiào chāng tiáo wéi   fēn
gōu zhōng duàn   qīng huáng míng líng shòu 寿   cuō tuó xìng jīn dào   xiān sheng yòu chǔ
dìng yǒu yān xiá zuǒ yòu   nián miào shè fán zhōng shù chūn qiū yòu guò qiān   qiáo sōng