满江红·一笑相携

宋代 吴潜
一笑相携,且休管、兔升乌坠。那更是,可人宾客,未饶崔李。金叵罗中醽醁莹,玉玲珑畔歌珠缀。望湖光、一片浸韶光,真双美。云絮襞,能纤细。云彩聚,能黏腻。料出山归岫,等闲间尔。碧沚风流人去後,石窗景物春深里。算邯郸、客梦几惊残,炊犹未。
xiào xiāng xié   qiě xiū guǎn shēng zhuì gèng shì   rén bīn   wèi ráo cuī jīn luó zhōng líng yíng   líng lóng pàn zhū zhuì wàng guāng piàn jìn sháo guāng   zhēn shuāng měi yún   néng xiān yún cai   néng nián liào chū shān guī xiù   děng xián jiān ěr zhǐ fēng liú rén hòu   shí chuāng jǐng chūn shēn suàn hán dān mèng jīng cán   chuī yóu wèi