满江红·一片秋光

宋代 佚名
一片秋光,看天宇、修眉浮绿。都怪问、今朝爽气,十分堪掬。梅岳仙翁来瑞世,年年好景人间足。醉黄花、三日却称觞,锺天禄。不用把,香为祝。身自有,长生箓。只宽平六考,几多戬谷。袖手珍祠为足计,急流勇退宁随俗。把庄椿、从此计春秋,无穷福。
piàn qiū guāng   kàn tiān xiū méi 绿 dōu guài wèn jīn zhāo shuǎng   shí fēn kān méi yuè xiān wēng lái ruì shì   nián nián hǎo jǐng rén jiān zuì huáng huā sān què chēng shāng   zhōng tiān yòng   xiāng wèi zhù shēn yǒu   cháng shēng zhǐ kuān píng liù kǎo   duō jiǎn xiù shǒu zhēn wèi   liú yǒng tuì 退 níng suí zhuāng chūn 椿 cóng chūn qiū   qióng