满江红·一个兰舟

宋代 汪元量
一个兰舟,双桂桨、顺流东去。但满目、银光万顷,凄其风露。渔火已归鸿雁汊,棹歌更在鸳鸯浦。渐夜深、芦叶冷飕飕,临平路。 
 吹铁笛,鸣金鼓。丝玉脍,倾香醑。且浩歌痛饮,藕花深处。秋水长天迷远望,晓风残月空凝伫。问人间、今夕是何年,清如许。
 
lán zhōu   shuāng guì jiǎng shùn liú dōng dàn mǎn yín guāng wàn qǐng   fēng huǒ guī hóng 鸿 yàn chà   zhào gèng zài yuān yāng jiàn shēn lěng sōu sōu   lín píng
  &   #   1   3   ; &# 13; chuī   tiě míng jīn   kuài qīng xiāng qiě   hào tòng yǐn ǒu huā shēn chù qiū shuǐ   cháng tiān yuǎn wàng xiǎo fēng cán yuè kōng níng zhù wèn rén jiān   jīn shì   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;