满江红·忆风陵渡

宋代 王用宾
漭漭长河,冲破了、鸿沟峭壁。看一抹、雷崩陵岸,浪飞砂石。 突兀雄关天半挂,苍茫古道斜阳窄。任胡骑、封豕卷长蛇,漩流隔。 弦拓处,抛霹雳。烟缕里,攒锋镝。尽山头火力,风声清激。 众志成城牢可恃,潜师暗渡终无策。况中条、十五次交锋,俱摧敌。
mǎng mǎng cháng   chōng le hóng 鸿 gōu qiào kàn léi bēng líng àn   làng fēi shā shí
xióng guān tiān bàn guà   cāng máng dào xié yáng zhǎi rèn fēng shǐ juǎn cháng shé   xuán liú
xián tuò chù   pāo yān   zǎn fēng jǐn shān tóu huǒ   fēng shēng qīng
zhòng zhì chéng chéng láo shì   qián shī àn zhōng kuàng zhōng tiáo shí jiāo fēng   cuī