满江红·一朵黄花

宋代 叶梦得
一朵黄花,先催报、秋归消息。满芳枝凝露,为谁装饰。便向尊前拚醉倒,古今同是东篱侧。问何须、特地赋归来,抛彭泽。回首去,年时节。开口笑,真难得。史君今郡更,自成行客。霜鬓不辞重插满,他年此会何人忆。记多情、曾伴小阑干,亲攀摘。
duǒ huáng huā   xiān cuī bào qiū guī xiāo xi mǎn fāng zhī níng   wèi shuí zhuāng shì biàn 便 xiàng zūn qián pàn zuì dào   jīn tóng shì dōng wèn guī lái   pāo péng huí shǒu   nián shí jié kāi kǒu xiào   zhēn nán de shǐ jūn jīn jùn gèng   chéng háng shuāng bìn chóng chā mǎn   nián huì rén duō qíng céng bàn xiǎo lán gān   qīn pān zhāi