满江红 夜雨

明代 陈霆
夜永香残,疏檐外、潇潇寒雨。正衣篝微润,罗裘无侣。 灯焰昏沉孤馆内,梨花寂寞重门里。被斜风、吹折一天秋,敲窗纸。 声点滴,铜壶水。丝散乱,垂杨缕。尽欹眠无寐,屏山遍倚。 旅况暗惊南浦别,故人谩想西窗语。况计程、芳草暗天涯,春归矣。
yǒng xiāng cán   shū yán wài xiāo xiāo hán zhèng gōu wēi rùn luó qiú        
dēng yàn hūn chén guǎn nèi   huā chóng mén bèi xié fēng chuī zhé tiān qiū qiāo chuāng   zhǐ      
shēng diǎn   tóng shuǐ sǎn luàn chuí   yáng jǐn mián mèi píng shān   biàn      
kuàng àn jīng nán bié   rén mán xiǎng 西 chuāng kuàng chéng fāng cǎo àn tiān chūn guī