满江红·雁阵横空

宋代 向子諲
雁阵横空,江枫战、几番风雨。天有意、作新秋令,欲鏖残暑。篱菊岩花俱秀发,清氛不断来窗户。共欢然、一醉得黄香,仍叔度。尊前事,尘中去。拈花问,无人语。芗林顾灵照,笑抚庭树。试举似虎头城太守,想应会得玄玄处。老我来、懒更作渊明,闲情赋。
yàn zhèn héng kōng   jiāng fēng zhàn fān fēng tiān yǒu zuò xīn qiū lìng   áo cán shǔ yán huā xiù   qīng fēn duàn lái chuāng hu gòng huān rán zuì huáng xiāng   réng shū zūn qián shì   chén zhōng niān huā wèn   rén xiāng lín líng zhào   xiào tíng shù shì tóu chéng tài shǒu   xiǎng yīng huì de xuán xuán chù lǎo lái lǎn gèng zuò yuān míng   xián qíng