满江红·烟浪连天

宋代 赵师侠
烟浪连天,寒尚峭、空濛细雨。春去也、红销芳径,绿肥江树。山色云笼迷远近,滩声水满望艰阻。挂片帆、掠岸晚风轻,停烟渚。浮世事,皆如许。名利役,惊时序。叹清明寒食,小舟为旅。露宿风餐安所赋,石泉榴火知何处。动归心、犹赖翠烟中,无杜宇。
yān làng lián tiān   hán shàng qiào kōng méng chūn hóng xiāo fāng jìng   绿 féi jiāng shù shān yún lóng yuǎn jìn   tān shēng shuǐ mǎn wàng jiān guà piàn fān lüè àn wǎn fēng qīng   tíng yān zhǔ shì shì   jiē míng   jīng shí tàn qīng míng hán shí   xiǎo zhōu wèi 宿 fēng cān ān suǒ   shí quán liú huǒ zhī chǔ dòng guī xīn yóu lài cuì yān zhōng