满江红·雪压山颓

宋代 吕胜己
雪压山颓,谁撒下、琼花玉蕊。寒气凛、沈沈天籁,望迷千里。群雀耐寒枯树顶,扁舟独钓平沙觜。把江南、图画展开看,都难比。台榭远、登临喜。楼阁上,歌声起。赏时光,居士独怜愁底。安得四方寒畯彦,归吾广厦千间里。但今生、此愿得从心,心休矣。
xuě shān tuí   shuí xià qióng huā ruǐ hán lǐn shěn shěn tiān lài   wàng qiān qún què nài hán shù dǐng   piān zhōu diào píng shā jiāng nán huà zhǎn kāi kàn   dōu nán tái xiè yuǎn dēng lín lóu shàng   shēng shǎng shí guāng   shì lián chóu ān fāng hán jùn yàn   guī guǎng 广 shà qiān jiān dàn jīn shēng yuàn cóng xīn   xīn xiū