满江红 新月

明代 王夫之
远碧无涯,但约略、清光莹澈。凝望处、谁匀松玉,斜分云叶。 幽魄可怜凉似水,一丝浅漾冰纹缬。问青天、何事送新愁,从谁说。 栖不稳,惊禽咽。风不定,波光叠。眄南枝高处,素痕明灭。 认得遥山青不了,半峰微露峨眉雪。便迢迢、飞梦入层霄,还孤怯。
yuǎn   dàn yuē lüè qīng guāng yíng chè níng wàng chù shuí yún sōng xié fēn yún          
yōu lián liáng shì shuǐ   qiǎn yàng bīng wén xié wèn qīng tiān shì sòng xīn chóu cóng shuí   shuō      
wěn   jīng qín yàn fēng dìng   guāng dié miǎn nán zhī gāo chù hén   míng miè      
rèn de yáo shān qīng liǎo   bàn fēng wēi é méi xuě biàn tiáo 便 tiáo fēi mèng céng xiāo hái   qiè