满江红·屑玉飞霙

宋代 卫宗武
屑玉飞霙,正堪称、冯夷展布。空几度、痴云凝聚,狂风掀舞。点点抛扬珠作霰,纤纤断续丝垂雨。借银河、翦刻六花飘,天应许。水漠漠,斜桥渡。烟淡淡,长亭路。望寒莎衰草,总成愁绪。坡老新堤须好在,逋仙孤屿犹堪去。共寻梅、止欠雪双清,烦青女。
xiè fēi yīng   zhèng kān chēng féng zhǎn kōng chī yún níng   kuáng fēng xiān diǎn diǎn pāo yáng zhū zuò xiàn   xiān xiān duàn chuí jiè yín jiǎn liù huā piāo   tiān yìng shuǐ   xié qiáo yān dàn dàn   cháng tíng wàng hán shā shuāi cǎo   zǒng chéng chóu lǎo xīn hǎo zài   xiān 屿 yóu kān gòng xún méi zhǐ qiàn xuě shuāng qīng   fán qīng