满江红 写怨

明代 王夫之
离亭人散,折不了、柳丝垂绿。尽桃花、飞尽故枝,缘终难续。 雁影更沈湘岸月,鹍弦谁奏燕台筑。只空山、剩得老青蓑,掘黄独。 汗青照,文山福。紫芝采,商山禄。但荒草侵阶,脩藤覆屋。 井底血函空郑重,知音谁与挑镫读。问杜鹃、何日血啼乾,商陆熟。
tíng rén sàn   zhé liǎo liǔ chuí jǐn 绿 táo huā fēi jǐn zhī yuán zhōng nán          
yàn yǐng gèng shěn xiāng àn yuè   kūn xián shuí zòu yàn tái zhù zhǐ kōng shān shèng lǎo qīng suō jué huáng        
hàn qīng zhào   wén shān zhī cǎi shāng   shān dàn huāng cǎo qīn jiē xiū téng        
jǐng xuè hán kōng zhèng zhòng   zhī yīn shuí tiāo dèng wèn juān xuè qián shāng   shú