满江红·小小华堂

宋代 姜特立
小小华堂,朱阑外、乱山如簇。更云中仙掌,一峰高矗。南极老人呈瑞处,丙丁躔次光相烛。又谁知、堂上有闲人,无拘束。 宾朋至,须歌曲。风月好,纷丝竹,都不管、世间是非荣辱。屈指如今侪辈少,几人老后能知足。问此身、何地寄生涯,唯松菊。
xiǎo xiǎo huá táng   zhū lán wài luàn shān gèng yún zhōng xiān zhǎng   fēng gāo chù nán lǎo rén chéng ruì chù   bǐng dīng chán guāng xiāng zhú yòu shéi zhī táng shàng yǒu xián rén   shù
bīn péng zhì   fēng yuè hǎo   fēn zhú   dōu guǎn shì jiān shì fēi róng zhǐ jīn chái bèi shǎo   rén lǎo hòu néng zhī wèn shēn shēng   wéi sōng